Quang phổ phát xạ (OES), hay Phân tích quang phổ phát xạ bằng ánh sáng (Optical Emission Spectroscopy), là một kỹ thuật phân tích dùng để xác định thành phần hóa học của một mẫu vật bằng cách đo ánh sáng phát ra từ mẫu khi nó được kích thích bởi một nguồn năng lượng (thường là hồ quang điện, tia lửa, hay đốt nóng).
Khi một mẫu vật được kích thích bằng một nguồn năng lượng (ví dụ hồ quang điện hay tia lửa), các nguyên tử hoặc ion trong mẫu sẽ hấp thụ năng lượng và chuyển lên các mức năng lượng cao hơn. Sau đó, khi các nguyên tử hoặc ion này trở lại trạng thái năng lượng thấp hơn, chúng sẽ phát ra ánh sáng có bước sóng đặc trưng. Ánh sáng này được phân tách và đo lường để xác định thành phần của mẫu vật.
Kích thích mẫu: Mẫu được kích thích bằng nguồn năng lượng như tia lửa hoặc hồ quang điện. Điều này làm cho các nguyên tử hoặc ion trong mẫu chuyển lên các mức năng lượng cao.
Phát xạ ánh sáng: Khi các nguyên tử hoặc ion trở lại mức năng lượng thấp hơn, chúng sẽ phát ra ánh sáng ở các bước sóng đặc trưng, tùy thuộc vào loại nguyên tử hoặc ion.
Phân tích ánh sáng phát xạ: Ánh sáng phát ra từ mẫu được phân tách bằng các dụng cụ như lăng kính hoặc lưới tán sắc để tạo ra một quang phổ. Mỗi vạch sáng trong quang phổ tương ứng với một chuyển đổi năng lượng đặc trưng của nguyên tử hoặc ion trong mẫu.
Đo lường và phân tích: Các vạch sáng trong quang phổ được đo lường về cường độ và bước sóng. Cường độ của các vạch phát xạ liên quan đến nồng độ của các nguyên tố trong mẫu, còn bước sóng giúp xác định loại nguyên tố.
Tóm lại, OES là một phương pháp phân tích mạnh mẽ, linh hoạt và chính xác, đặc biệt trong việc xác định thành phần hóa học của mẫu vật thông qua việc đo các vạch phát xạ đặc trưng của nguyên tử hoặc ion trong mẫu.
CÁM ƠN BẠN ĐÃ GHÉ THĂM WEBSITE MỚI CỦA CHÚNG TÔI!